Trong văn phòng, Phó Chủ nhiệm Uông nhìn tờ đơn xin nghỉ phép Lương Duy Thạch vừa đưa, cười bảo: "Gọi một cú điện thoại là được rồi, cần gì phải chạy tới tận đây một chuyến? Sợ tôi không duyệt phép cho cậu chắc!"
Đừng thấy Tiểu Lương giờ đã là Liên lạc viên cho Bí thư Huyện ủy, thái độ của cậu với ông vẫn tôn trọng như xưa. Đấy, xin nghỉ phép mà cũng phải đích thân tới tận nơi trình bày.
"Cháu cũng không có việc gì gấp, với lại giờ ra sân bay vẫn còn sớm mà." Lương Duy Thạch thật thà đáp.
Đúng lúc này, Chủ nhiệm Văn phòng Huyện ủy Lưu Vận Sinh bước vào, vẻ mặt hiền từ hỏi: "Tiểu Lương định đi sân bay đón người à?"
Thấy Lương Duy Thạch gật đầu, ông lập tức quay sang dặn dò Phó Chủ nhiệm Uông: "Vinh Hoa, lát nữa cậu bố trí xe đưa Tiểu Lương đi. Mai là lễ rồi, giờ này khó bắt xe lắm."
"Không cần phiền thế đâu Chủ nhiệm, cháu đi vẫn kịp, bắt taxi là được rồi ạ." Lương Duy Thạch vội vàng từ chối.
Tuy chuyện dùng xe công việc tư giờ nhan nhản, nhưng hắn thấy mình chẳng việc gì phải ham cái lợi nhỏ ấy. Thực ra, nếu không phải đang làm ở Huyện ủy, cần tránh phô trương, thì hắn đã sớm mua xe riêng để đi lại rồi.
"Chủ nhiệm nói phải đấy, hôm nay bắt xe không tiện đâu. Để tôi bảo Hà Đào lát nữa đưa Tiểu Lương đi."
Phó Chủ nhiệm Uông vừa đáp lời, vừa nháy mắt với Lương Duy Thạch, miệng còn cố ý nhấn mạnh: "Cậu xem Chủ nhiệm quan tâm cậu thế nào kìa, người thường không có được sự ưu ái này đâu!"
Lương Duy Thạch hiểu ý, vội nhìn Lưu Vận Sinh đầy cảm kích: "Cháu cảm ơn Chủ nhiệm ạ!"
Chủ nhiệm Lưu cười híp mắt gật đầu, sau đó mãn nguyện rời đi.
Về khoản ghi điểm lấy lòng người khác, ông ta luôn là dân chuyên nghiệp. Huống hồ, Tiểu Lương lại là hạt giống tốt do chính ông ta tinh mắt phát hiện ra, sao có thể không quan tâm chăm sóc đặc biệt được?
...
Sảnh chờ Sân bay Long Nguyên.
Từ Kính Triết vừa xuống máy bay, đang cùng bạn gái và thằng bạn thân La Hạo cười nói đi ra cửa. Bỗng nhiên, hắn thấy La Hạo bên cạnh khựng lại như bị điểm huyệt, mắt nhìn chằm chằm về phía trước bên phải, dường như vô thức thốt lên một tiếng thở dài thườn thượt – Vãi chưởng!
Từ Kính Triết hơi khó hiểu nhìn theo ánh mắt thằng bạn. Chỉ trong một khoảnh khắc, tim hắn như bị thứ gì đó đập mạnh, nhảy lên thình thịch, rung động dữ dội.
Làm sao để miêu tả vẻ đẹp của một người phụ nữ đây?
Những từ ngữ thường dùng bao gồm nhưng không giới hạn ở 'hoa nhường nguyệt thẹn', 'đẹp như tiên giáng trần', 'ngàn kiều vạn mị', 'nghi thái vạn phương'...
Nhưng thực tế, tất cả những từ hoa mỹ trên cộng lại cũng không bằng một câu đơn giản thô thiển: 'Đẹp vãi đạn!'
Giờ phút này, trong mắt Từ Kính Triết chỉ còn lại bóng dáng thướt tha, xinh đẹp hút hồn kia. Tất cả mọi người và sự vật xung quanh, kể cả La Hạo và cô bạn gái bên cạnh, dường như đều tan biến.
Chẳng lẽ, đây chính là tình yêu sét đánh trong truyền thuyết?La Hạo xem ra có chút chữ nghĩa hơn Từ Kính Triết, bởi hắn còn có thể vắt óc nghĩ ra được vài câu miêu tả cụ thể.
Chẳng hạn như... mắt biếc long lanh tựa làn thu thủy, dáng người yêu kiều tựa đóa hàn mai ngạo nghễ trong tuyết.
Hạ Dung đứng bên cạnh mà trong lòng đầy khó chịu. Nhìn cái mặt của hai gã đàn ông này xem, một kẻ thì thần hồn điên đảo, một kẻ thì tâm trí lung lay, nhìn qua là biết bị người ta câu mất hồn rồi!
Tuy nhiên, khó chịu thì khó chịu, cô cũng không thể không thừa nhận, cô gái đang đứng lặng lẽ đằng kia quả thực có tư cách khiến người ta phải trầm trồ kinh ngạc.
Xinh đẹp là điều không cần bàn cãi. Năm xưa Hạ Dung cũng từng là hoa khôi trường, nhưng so với người ta thì cũng phải chịu lép vế vài phần.
Điều đặc biệt hơn, hay nói đúng hơn là thu hút hơn cả, chính là khí chất thanh tao, cao quý toát ra từ người đối phương. Loại khí chất này cần sự bồi dưỡng văn hóa và hun đúc nghệ thuật trong thời gian dài mới hình thành được, có muốn diễn cũng không diễn ra nổi.
Nói cách khác, gia cảnh của cô gái này chắc chắn không tầm thường.
Người dừng chân ngắm nhìn, người ngoái đầu lại xem đâu chỉ có mỗi Từ Kính Triết và La Hạo. Thế nhưng, dưới bao nhiêu ánh mắt soi mói như vậy, vẻ mặt cô gái vẫn bình tĩnh thản nhiên, không hề tỏ ra chút bối rối nào.
"Đi thôi, nhìn nữa là rơi cả mắt ra ngoài bây giờ!"
Hạ Dung vươn tay kéo hai gã đàn ông một cái, giọng điệu đầy châm biếm nhắc nhở.
Hừ, nhìn cũng phí công, cô gái xinh đẹp thế này chắc chắn là hoa đã có chủ rồi. Các ông tưởng người ta rảnh rỗi đứng đó làm cảnh à? Chín phần mười là đang đợi bạn trai đến đón đấy.
Nhìn kìa, kia chẳng phải đến rồi sao!
Giữa đám đông, Lương Duy Thạch liếc mắt một cái đã thấy ngay Lý Thanh Nghiên đang đứng bên chiếc vali hành lý. Cô cũng nhìn thấy hắn, khẽ vẫy tay ra hiệu.
Hai người chạm mặt, nhìn nhau mỉm cười. Trong lòng cả hai đồng thời dâng lên một loại cảm xúc đặc biệt: "Một ngày không gặp như cách ba thu, gặp rồi lại thấy thẹn thùng làm sao".
Lương Duy Thạch rất muốn dành cho Lý Thanh Nghiên một cái ôm cửu biệt trùng phùng, chỉ có điều tay tuy đã vươn ra, nhưng cuối cùng lại chuyển hướng sang xách chiếc vali hành lý bên cạnh cô.
Thời cơ chưa chín muồi, không thể hành động lỗ mãng được!
Hai người sóng vai dần đi xa, để lại sau lưng biết bao ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị vỡ vụn đầy đất.
La Hạo mặt mày không thể tin nổi, ngạc nhiên quay sang hỏi Hạ Dung để xác nhận: "Tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Thằng kia... là Lương Duy Thạch hả?"
Hạ Dung gật đầu với vẻ mặt phức tạp. Quả thực là Lương Duy Thạch, người bạn học cũ năm xưa mới chuyển đến Nhị Trung còn luôn đội sổ, sau này lại "nhất minh kinh nhân" thi đậu Đại học Liêu Đông.
Chuyện học hành chỉ là một phần, điều khiến cô nhớ mãi không quên chính là cái "máu sói" ẩn sâu trong người gã này. Bình thường trông có vẻ ôn hòa vô hại, nhưng nếu thật sự chọc giận hắn, hắn sẽ lẳng lặng lao tới cắn chặt lấy cổ họng đối phương, dù bản thân có bị thương đầy mình cũng tuyệt đối không buông.
Về điểm này, La Hạo - kẻ năm xưa từng dẫn theo mấy tên côn đồ đi gây sự với Lương Duy Thạch - là người thấm thía nhất. Sáu bảy đứa quây đánh một mình hắn, cuối cùng lại là bên La Hạo khóc lóc cầu xin tha mạng.
Hạ Dung có một bí mật thầm kín không ai biết, đó là cô từng ảo tưởng đến cảnh Lương Duy Thạch cưỡng ép mình. Cái cảm giác mặc cho cô khóc lóc van xin, rên rỉ giãy giụa, dốc hết sức muốn chạy trốn nhưng vẫn bị hắn đè chặt dưới thân, mạnh mẽ công phá đến cùng, mỗi lần va chạm đều khiến cô thở không ra hơi, tê dại cả người, suýt chút nữa thì ngất lịm đi... Chậc, kích thích muốn chết!"Sao thế? Quen nhau à?" Từ Kính Triết lập tức tỉnh cả người, vội vàng hỏi dồn.
"Ừ, bạn học cấp ba của tôi và Hạ Dung." La Hạo sực tỉnh, vẻ mặt u ám đáp.
Bóng ma tâm lý thời cấp ba lại hiện về trong đầu, khiến tâm trạng đang vui vẻ của hắn bỗng chốc tụt dốc không phanh.
Mẹ kiếp, ông trời đúng là không có mắt, sao lại để cái thằng khốn nạn đó vớ được cô bạn gái xinh như thế chứ!
"Thế lần này tên họ Lương kia có đi họp lớp không?" Từ Kính Triết đảo mắt, đầy vẻ mong đợi hỏi.
Hạ Dung liếc qua là biết tỏng suy nghĩ của gã đàn ông chó má này, cô hừ lạnh: "Nghe Đại Bằng bảo người ta bận rồi, không đến đâu!"
Còn bận cái gì á?
Rõ rành rành ra đấy, đương nhiên là bận ở bên bạn gái rồi!
Tiếc thật đấy! Từ Kính Triết thầm than thở, trong lòng đầy vẻ không cam tâm.
Hắn luôn quan niệm rằng, phụ nữ đã có chủ lại càng dễ cướp, vì hắn chỉ cần đánh bại đúng một đối thủ là xong!
Hắn giỏi trò đào góc tường, cũng khoái cái trò này. Nhưng ngặt nỗi bây giờ, hắn làm quái gì có cơ hội mà vung cuốc!
...
Hai người vừa bước ra khỏi sảnh chờ không lâu, tiếng chuông điện thoại vui tai bỗng vang lên từ túi áo Lý Thanh Nghiên.
Lý Thanh Nghiên lấy điện thoại ra nghe, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm ấm, uy nghiêm nhưng mang theo ngữ khí không cho phép từ chối của Nhị thúc: "Chú và thím con đang ở nhà ông ngoại, con dẫn bạn trai về ăn bữa cơm đi!"