Chương 21: [Dịch] Nữ Hiệp Xin Dừng Tay

vậy cớ gì ngươi còn muốn từ hôn?

Phiên bản dịch 7374 chữ

Tể tướng phủ, sương phòng hậu trạch.

Trên bàn đặt lư hương, khói trầm lượn lờ.

Trong phòng, một nữ tử vận y phục xanh biếc đoan trang ngồi trước án đài, tay trái đỡ vạt áo dài, chậm rãi mài mực.

Trên án nhỏ, giấy Tuyên Thành trải phẳng, một ngọn đèn xanh đặt nơi đầu án.

Trong ngọn đèn xanh, dầu đã cạn tự bao giờ.

Nữ tử này chính là Cổ Nguyệt Dung, đêm qua nàng vùi mình vào án thư viết vội, mãi đến khi dầu cạn đèn tắt mới chịu dừng, nhưng những thứ cần viết vẫn chưa hoàn thành.

Lúc này, một bóng người thanh mảnh từ ngoài cửa sổ giấy hiện ra, chạy vội vào phòng.

“Tiểu… tiểu thư…”

Nha hoàn búi tóc củ tỏi tay vịn cửa phòng, thở hổn hển.

Cổ Nguyệt Dung liếc nàng một cái, trách yêu: “Bội Lan, sáng sớm đã chẳng thấy bóng dáng đâu, ngay cả mực cũng là ta tự mài, để người khác biết được, e là lại bị đàm tiếu, nói nha hoàn như ngươi không hiểu lễ nghi rồi.”

Dù ngoài mặt trách mắng, nhưng Cổ Nguyệt Dung vẫn không ngừng động tác mài mực trong tay, song thấy nha hoàn Bội Lan thở không ra hơi, nàng đành đặt thỏi mực xuống, rót một chén trà.

Vừa đưa trà cho Bội Lan, Cổ Nguyệt Dung vừa nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, bất đắc dĩ nói: “Ta đã nói với ngươi bao lần rồi, làm việc không cần vội vàng hấp tấp, có gì mà phải gấp gáp thế?”

Bội Lan bưng chén trà uống cạn một hơi, rồi lại vỗ vỗ ngực, lúc này mới cảm thấy dễ thở hơn nhiều.

“Tiểu thư, không hay rồi!”

Thân là nữ văn quan số một Đại Lương, Cổ Nguyệt Dung đã từng trải qua không ít đại sự, sớm đã rèn được tâm thái bình tĩnh trước mọi biến cố.

“Có chuyện gì mà khiến ngươi vội vã đến thế?”

Nhận lấy chén trà, Cổ Nguyệt Dung xoay người, chuẩn bị đặt lại lên bàn.

“Tiểu thư, Tần công tử đến rồi!”

“Tần công tử?”

Cổ Nguyệt Dung nhất thời chưa kịp phản ứng, sau đó liền ngây người, chén trà trên tay cũng khựng lại giữa không trung.

“Tần Dịch?”

“Đúng vậy, chính là hắn!”

Bội Lan lập tức bổ sung thêm một câu: “Tần công tử đến từ hôn rồi!”

“Rắc~”

Chén trà trong tay Cổ Nguyệt Dung rơi xuống đất, lập tức vỡ tan thành nhiều mảnh, nàng có chút hoảng hốt, vội đưa tay ra nhặt, những vết nứt sắc bén trực tiếp cứa vào ngón tay mềm mại trắng nõn của nàng, giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống, nhưng nàng vẫn còn thất thần, không hề hay biết.

“Tiểu thư!”

Bội Lan kinh hô một tiếng, lập tức lấy một chiếc khăn tay đến, nhưng Cổ Nguyệt Dung lại phớt lờ, đôi môi mỏng khẽ mím, ánh mắt tràn đầy tủi thân.

Hôn ước của nàng và Tần Dịch đã được định ra khi cả hai còn chưa chào đời.

Đợi đến khi nàng lớn hơn một chút, Tần gia đã sớm bị giáng chức đến Hoài Dương huyện, nàng chỉ nghe nương thân kể về nhà Tần bá phụ, nói rằng sau này kết thân với Tần gia cũng là chuyện rất tốt.

Trong tiềm thức, nàng đã mặc định chấp nhận mối hôn sự này.

Sau này, nương thân bệnh mất, Cổ Trường Tùng tục huyền.

Nàng đối với vị mẫu thân hiện tại này không hề có thiện cảm, bởi vì từ khi bà ta bước vào Tể tướng phủ đã thể hiện rõ mục đích của mình, ra sức xóa bỏ mọi dấu vết mà nương thân để lại, trở thành Cổ phu nhân mà ai trong Tể tướng phủ cũng vừa kính sợ vừa e ngại.

Cổ phu nhân không chỉ quản lý mọi việc lớn nhỏ trong phủ, mà ngay cả hôn ước của Cổ Nguyệt Dung cũng muốn nhúng tay vào. Cổ Nguyệt Dung biết, bà ta khinh thường Tần gia bị giáng chức đến Hoài Dương huyện, mà muốn gả nàng cho cháu trai của mình, mục đích chính là muốn thông qua phương thức liên hôn này, chấn hưng Lý thị nhất tộc của nhà mẹ đẻ bà ta.

Về việc này, Cổ Nguyệt Dung vô cùng bất mãn.

Cổ phu nhân càng không muốn nàng tuân theo hôn ước, nàng lại càng quyết tâm làm vậy. Bởi vì chỉ có như vậy, nàng mới có thể thoát khỏi sự khống chế của Cổ phu nhân.

Dù không ai nhắc nhở, nàng vẫn luôn tự xem mình là con dâu Tần gia, không giao du quá nhiều với những nam tử khác. Hôm qua nghe tin Lý Mộ Bạch đến Tể tướng phủ, nàng đã hơn một ngày không ra tiền viện, đến bữa ăn cũng là Bội Lan mang cơm nước về tương phòng.

Thế nhưng, ai ngờ sự kiên trì của nàng lại đổi lấy lời từ hôn của Tần Dịch.

Nàng vừa hoang mang, vừa vô cùng tủi thân.

“Tiểu thư, thật ra chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách Tần công tử được…”

Dọn dẹp xong mảnh vỡ trà trản, Bội Lan khẽ nói.

“Tại sao?”

Hắn đã đến từ hôn rồi, sao lại không thể trách hắn?

Cổ Nguyệt Dung bất mãn, không hiểu.

“Bởi vì phu nhân…”

Thế là, Bội Lan bèn kể lại một năm một mười cuộc đối thoại mà mình nghe lén được ở tiền sảnh cho Cổ Nguyệt Dung nghe. Lông mày Cổ Nguyệt Dung dần nhíu chặt, đến khi nghe xong lại từ từ giãn ra.

“Bội Lan, hắn đang ở đâu?”

“Tiểu thư, lúc ta vừa từ tiền sảnh ra ngoài, hình như có nghe phu nhân đang đuổi Tần công tử, có lẽ đã đi rồi…”

Lời còn chưa dứt, Bội Lan đã thấy tiểu thư nhà mình vứt bỏ vẻ điềm tĩnh đoan trang thường ngày, xốc tà váy lên rồi chạy ra ngoài…

Bước ra khỏi tiền sảnh Tể tướng phủ, Tần Dịch thở hắt ra một ngụm trọc khí.

Những năm qua Tần gia phải chịu bao nhiêu ghẻ lạnh, hắn đều đã nói ra hết.

Còn về hôn ước, bị hắn làm ầm ĩ một trận như vậy, chắc chắn là hỏng rồi.

Huống hồ, vừa rồi còn có bốn vị quan phu nhân ở đó, e rằng chẳng bao lâu nữa, người dân cả kinh đô đều sẽ biết chuyện có kẻ đến Tể tướng phủ từ hôn.

Hôn sự này mà thành được mới là lạ!

Còn việc Cổ Trường Tùng nói sẽ viết thư về Hoài Dương để bàn bạc với phụ thân hắn, Tần Dịch cho rằng đó chẳng qua là cái cớ để lão giữ thể diện mà thôi. Bao nhiêu năm không hồi âm một lá thư, lại trông mong lão đột nhiên đổi ý ư?

Nằm mơ đi!

Bước trên con đường nhỏ lát đá trắng, ngắm nhìn cây cối xanh tươi hai bên, Tần Dịch chỉ cảm thấy toàn thân khoan khoái.

“Chờ một chút.”

Ngay lúc này, một giọng nói êm tai từ sau lưng vang lên.

Tần Dịch quay đầu lại, liền thấy một nữ tử mặc áo xanh biếc, bên ngoài khoác một chiếc sa y màu trắng, để lộ chiếc cổ cao với đường nét yêu kiều. Nàng đang nâng tà váy chạy về phía hắn, vạt váy xếp nếp như tuyết, dập dờn uyển chuyển, khiến dáng đi của nàng càng thêm ung dung, mềm mại.

Chỉ trong chốc lát, nàng đã đứng trước mặt hắn.

Chỉ thấy nữ tử da trắng như ngọc, môi đỏ tựa son. Vì chạy đến nên hàng mi dài của nàng khẽ run, làn da trắng không tì vết cũng ửng lên một lớp phấn hồng.

Nếu nói vẻ đẹp của Chúc Tưởng Dung cô nương ở Túy Tiên Các cho Tần Dịch cảm giác quyến rũ động lòng người, thì nữ tử trước mặt đây không chỉ xinh đẹp hơn, mà khí chất còn trong trẻo, đoan trang hơn nhiều.

“Ngươi biết ta là ai chứ?”

Cổ Nguyệt Dung không hề e dè, nhìn thẳng vào Tần Dịch mà hỏi.

“Ngươi là… Cổ tiểu thư?”

Có thể xuất hiện ở Tể tướng phủ, khí chất lại siêu phàm thoát tục, ngoài Đại Lương đệ nhất tài nữ Cổ Nguyệt Dung ra thì còn có thể là ai?

“Ta không đẹp sao?”

“Cổ tiểu thư rực rỡ như hoa xuân, trong sáng như trăng thu, là vẻ đẹp thế gian hiếm thấy, đương nhiên là rất đẹp.”

Đối mặt với câu hỏi thẳng thắn như vậy của mỹ nhân, Tần Dịch thành thật đáp.

“Chẳng lẽ ta không hiền huệ, hoặc không thông minh sao?”

Nàng có hiền huệ hay không, Tần Dịch tạm thời chưa biết, nhưng nói nàng thông minh thì quả thật không sai.

“Tại hạ tuy mới đến kinh đô chưa đầy ba ngày, nhưng cũng đã nghe danh Cổ tiểu thư mấy lần. Đệ nhất tài nữ kinh đô, đệ nhất nữ văn quan Đại Lương, ai dám nói Cổ tiểu thư không thông minh, kẻ đó chắc chắn bị mù rồi.”

“Ngươi nói, ta xinh đẹp, hiền huệ, lại còn thông minh.”

Với câu trả lời của Tần Dịch, Cổ Nguyệt Dung tỏ ra khá hài lòng, đôi mày liễu khẽ nhướng lên. Nàng lại tiến thêm một bước, đôi mắt trong như nước nhìn thẳng vào mắt Tần Dịch, gằn từng chữ:

“Vậy tại sao ngươi còn muốn từ hôn?”

————

Bạn đang đọc [Dịch] Nữ Hiệp Xin Dừng Tay của Đoạn Na Liễu

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    12h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!